-
Nấu một bữa cơm cho riêng mình và hành trình tìm lại gian bếp
Có một quãng thời gian dài, gian bếp của tôi gần như chỉ để trưng bày. Tủ lạnh lúc nào cũng có vài hộp đồ ăn mua sẵn, một ít trái cây héo dần ở ngăn dưới cùng, và một cảm giác thường trực rằng nấu ăn cho một người là chuyện phiền phức, tốn công mà chẳng đáng. Tôi tự thuyết phục mình rằng đặt đồ ăn bên ngoài vừa nhanh vừa gọn, rằng khoảng thời gian đứng bếp nên để dành cho những việc quan trọng hơn. Phải mất một thời gian tôi mới nhận ra mình đã nhầm, và cái nhầm ấy âm thầm bào mòn nhiều…
-
Đi bộ mỗi sáng và những cuộc trò chuyện thầm lặng với chính mình
Tôi đến với thói quen đi bộ buổi sáng một cách khá tình cờ. Ban đầu nó không phải là quyết tâm rèn luyện sức khỏe, cũng chẳng phải là một kế hoạch sống lành mạnh gì to tát. Chỉ đơn giản là có một giai đoạn tôi ngủ không ngon, thức dậy với cái đầu nặng trịch và ngực đầy những lo âu mơ hồ. Một buổi sáng, thay vì nằm lướt điện thoại như thường lệ, tôi xỏ giày và bước ra khỏi nhà. Con đường quen thuộc lúc sáu giờ sáng vắng vẻ và mát lành đến bất ngờ. Tôi đi một vòng, và khi trở về,…
-
Tiêu tiền có ý thức thay vì cắt giảm khắc khổ
Trong nhiều năm, mối quan hệ của tôi với tiền bạc xoay quanh một chữ duy nhất: kiêng. Mỗi khi thấy tài khoản vơi đi nhanh hơn mong muốn, phản xạ của tôi là siết chặt lại, cấm bản thân mua thứ này, tự trách vì đã tiêu thứ kia. Tôi lập những kế hoạch tiết kiệm nghiêm khắc, hứa với mình sẽ không mua sắm gì trong một tháng, sẽ cắt hết mọi khoản không thiết yếu. Và gần như lần nào cũng vậy, sau vài tuần gồng mình, tôi lại bung ra, chi tiêu bốc đồng còn nhiều hơn trước, rồi lại rơi vào vòng tội lỗi. Phải…
-
Viết vài dòng mỗi tối như một cách sắp xếp lại tâm trí
Tôi không phải là người viết nhật ký từ nhỏ. Thật ra, trong một thời gian dài tôi còn thấy việc ấy hơi kỳ cục, một thứ gì đó dành cho những cô bé tuổi mới lớn ghi lại chuyện tình cảm chứ không phải cho một người trưởng thành bận rộn như tôi. Nhưng có một giai đoạn đầu óc tôi lúc nào cũng như một chiếc tab trình duyệt mở quá nhiều cửa sổ, những suy nghĩ chồng chéo, quay cuồng, không đầu không cuối, khiến tôi khó ngủ và luôn thấy mệt. Một người bạn khuyên tôi thử viết ra, chỉ vài dòng trước khi ngủ. Tôi…
-
Học cách nói lời từ chối và giữ lại không gian cho chính mình
Có một câu nói tưởng như đơn giản nhưng lại khó thốt ra với rất nhiều người: “Không, mình không làm được”. Chúng ta gật đầu nhận thêm việc dù lịch đã kín, đồng ý đi gặp gỡ dù chỉ muốn ở nhà, nhận lời giúp đỡ dù bản thân đang kiệt sức. Mỗi lần nói “có” khi trong lòng muốn nói “không”, ta lại cho đi một phần thời gian, năng lượng và sự bình yên của chính mình. Học cách từ chối không phải là trở nên ích kỷ, mà là học cách tôn trọng giới hạn của bản thân. Vì sao việc từ chối lại khó đến…










