Chưa phân loại

Đi bộ mỗi sáng và những cuộc trò chuyện thầm lặng với chính mình

Tôi đến với thói quen đi bộ buổi sáng một cách khá tình cờ. Ban đầu nó không phải là quyết tâm rèn luyện sức khỏe, cũng chẳng phải là một kế hoạch sống lành mạnh gì to tát. Chỉ đơn giản là có một giai đoạn tôi ngủ không ngon, thức dậy với cái đầu nặng trịch và ngực đầy những lo âu mơ hồ. Một buổi sáng, thay vì nằm lướt điện thoại như thường lệ, tôi xỏ giày và bước ra khỏi nhà. Con đường quen thuộc lúc sáu giờ sáng vắng vẻ và mát lành đến bất ngờ. Tôi đi một vòng, và khi trở về, có gì đó trong lòng đã nhẹ đi. Kể từ hôm ấy, đi bộ trở thành phần không thể thiếu trong ngày của tôi.

Vì sao buổi sáng lại khác biệt

Nhiều người thích tập thể dục vào buổi tối để giải tỏa sau một ngày dài, và đó là lựa chọn hoàn toàn hợp lý. Nhưng với riêng tôi, buổi sáng mang một chất lượng khác hẳn. Thành phố lúc bình minh chưa kịp ồn ào, không khí trong hơn, và quan trọng nhất là tâm trí tôi chưa bị lấp đầy bởi tin nhắn, email và trăm thứ việc. Đi bộ vào lúc ấy giống như tôi được ở một mình với chính mình trước khi cả thế giới đòi hỏi sự chú ý của tôi.

Có một sự khác biệt tinh tế giữa việc bắt đầu ngày mới bằng cách phản ứng và bằng cách chủ động. Khi việc đầu tiên tôi làm là cầm điện thoại lên, tôi lập tức rơi vào trạng thái phản ứng với những gì người khác gửi đến. Nhưng khi việc đầu tiên là bước chân ra đường, tôi giành lại quyền quyết định nhịp điệu của ngày mình. Ba mươi phút đi bộ ấy trở thành một khoảng đệm quý giá, một vùng đất riêng mà chưa ai chạm tới.

Đi bộ như một hình thức suy nghĩ

Điều tôi không ngờ tới nhất là đi bộ giúp tôi suy nghĩ rõ ràng hơn ngồi yên một chỗ. Khi ngồi trước bàn cố nghĩ cho ra một vấn đề, tôi thường bị mắc kẹt, càng cố càng rối. Nhưng khi chân bước đều đặn, đầu óc dường như được thả lỏng, và những ý nghĩ tự nó sắp xếp lại. Nhiều quyết định khó khăn trong đời tôi đã sáng tỏ giữa một con đường vắng, không phải vì tôi ép mình phải nghĩ, mà vì tôi ngừng ép và để tâm trí tự do trôi.

Tôi tin rằng chuyển động đều đặn của bước chân có một tác dụng kỳ lạ lên dòng suy nghĩ. Nó giống như khi ta khuấy nhẹ một cốc nước đục, để cặn lắng xuống và phần trong hiện ra. Những buổi sáng ấy, tôi không mang theo tai nghe, không nghe podcast, không cố nhồi nhét thêm thông tin. Tôi để im lặng làm việc của nó. Và trong im lặng đó, tôi nghe được những suy nghĩ mà bình thường bị tiếng ồn của cuộc sống át đi.

Chú ý đến những điều nhỏ bên đường

Một món quà khác của việc đi bộ mỗi ngày trên cùng một con đường là tôi bắt đầu để ý những chi tiết mà trước đây hoàn toàn vô hình với mình. Một cây bàng thay lá theo mùa. Bà cụ bán xôi ở góc phố luôn gật đầu chào tôi. Ánh nắng đầu ngày đổ xuống một bức tường cũ theo một góc nghiêng chỉ xuất hiện vào thời điểm nhất định trong năm. Những điều này không quan trọng theo nghĩa thực dụng, nhưng chúng làm cho ngày của tôi giàu có hơn.

Việc quan sát ấy dạy tôi một bài học về sự hiện diện. Chúng ta dành phần lớn cuộc đời để nghĩ về nơi khác, thời điểm khác, con người khác. Đi bộ chậm rãi và thực sự nhìn ngắm những gì quanh mình là một cách luyện tập đưa tâm trí trở về với hiện tại. Tôi không cần phải ngồi thiền hằng giờ mới cảm nhận được sự tĩnh lặng, đôi khi chỉ cần thật sự nhìn một tán cây rung trong gió sớm là đủ.

Khi động lực không đến, thói quen sẽ đỡ ta

Tôi sẽ không giả vờ rằng sáng nào tôi cũng hào hứng nhảy khỏi giường. Có những hôm trời lạnh, có những hôm tôi thức khuya và chỉ muốn ngủ thêm. Điều giúp tôi duy trì không phải là động lực, vì động lực đến rồi đi thất thường, mà là việc tôi hạ thấp ngưỡng bắt đầu. Tôi tự nhủ chỉ cần ra khỏi cửa và đi năm phút thôi, nếu vẫn muốn quay về thì cứ quay về. Gần như lần nào, sau năm phút đầu, tôi lại muốn đi tiếp.

Bí quyết nằm ở chỗ tôi không biến nó thành một mục tiêu phải đạt, không đo đếm số bước, không đặt kỷ lục phải phá. Đi bộ với tôi không phải là một nhiệm vụ cần hoàn thành mà là một cuộc hẹn dịu dàng với chính mình. Chính vì không có áp lực, tôi mới giữ được nó lâu đến vậy. Những thói quen sống được lâu nhất thường là những thói quen ta yêu thích chứ không phải những thói quen ta ép mình.

Điều tôi nhận lại nhiều hơn cả sức khỏe

Tất nhiên đi bộ đều đặn tốt cho cơ thể, giấc ngủ của tôi sâu hơn và tinh thần cũng ổn định hơn. Nhưng nếu chỉ có vậy thì có lẽ tôi đã bỏ cuộc từ lâu như bao lần thử tập luyện trước đó. Thứ giữ tôi lại là khoảng lặng mỗi sáng, cái cảm giác được sống chậm một chút trước khi guồng quay bắt đầu. Trong một thế giới luôn giục ta phải nhanh hơn, làm nhiều hơn, đạt được nhiều hơn, ba mươi phút đi bộ không mục đích là một hành động nhỏ mang tính chống đối dịu dàng.

Nếu bạn đang tìm một cách để bắt đầu ngày mới tử tế hơn với bản thân, tôi thành thật khuyên bạn thử. Không cần trang phục chuyên dụng, không cần ứng dụng theo dõi, không cần mục tiêu. Chỉ cần một đôi giày, một cánh cửa, và sự cho phép bản thân được đi chậm. Rất có thể bạn sẽ tìm thấy, giữa những bước chân bình thường ấy, một khoảng không gian để trò chuyện với chính mình mà bấy lâu nay bạn vẫn thiếu.

Chức năng bình luận bị tắt ở Đi bộ mỗi sáng và những cuộc trò chuyện thầm lặng với chính mình